Tưởng nhớ một thời hoàng kim của Bầy dơi với những Mendieta, Claudio Lopez và Aimar (phần 4)

Không được người hâm mộ chấp nhận dẫu cho thành công mà mình mang lại, HLV Hector Cuper đã sang Ý và tiếp quản Inter Milan.

Chưa đến một năm sau, tại lễ hội Las Fallas được tổ chức thường niên tại Valencia mà tương đương với một đêm lửa trại hoành tráng, nơi thành phố tưng bừng với các cuộc diễu hành, xe hoa, pháo hoa, ca hát nhảy múa, biểu diễn thời trang, đấu bò, và các hoạt động đốt lửa. Trong đó, một hình nhân mang gương mặt Cuper là một trong những ‘vật tế thần’ được thắp sáng vào hôm đó.

Chẳng bất ngờ khi ông cảm thấy mình không được trân trọng tại nơi đây (Cuper một lần nữa chẳng khiến người hâm mộ Bầy dơi quý mình hơn khi ông cùng Inter loại chính Valencia tại UEFA Cup năm đó).

Vươn tầm cao mới

Người được mang về để thay thế Cuper không chỉ khiến các CĐV Valencia bất ngờ, thậm chí còn khiến họ cảm thấy sốc: một cầu thủ thất bại tại Real Madrid, người đã nhanh chóng bị sa thải bởi Real Valladolid và Osasuna trong giai đoạn đầu tiên của sự nghiệp, dành được chiếc vé thăng hạng cùng CLB ‘yo-yo’ (ý nói liên tục lên-xuống hạng) Extremadura và rốt cục lại cùng họ xuống hạng ngay mùa giải tiếp theo, và vừa cán đích ở vị trí thứ ba tại giải hạng nhì cùng Tenerife.

Nhưng dưới thời đại của Rafe Benitez, Valencia chỉ để thua 5 trận ở giải VĐQG khi họ lần đầu tiên trở thành nhà vô địch Tây Ban Nha kể từ năm 1971.

Có những luận điểm cho rằng thành công của Benitez chỉ đơn thuần là sự nối tiếp của những thành quả mà Cuper đem lại. Dẫu cho sự ra đi của Mendieta khi anh tái ngộ Claudio Lopez tại Lazio, cầu thủ duy nhất mà Benitez vung tiền để sở hữu khi đó là tiền đạo Salva Ballesta.

Sự bổ sung vào kỳ chuyển nhượng mùa đông của Carlos Marchena trong một bản hợp đồng miễn phí từ Benfia sau khi nửa mùa giải đã trôi qua chỉ tô điểm cho màn trình diễn phòng ngự đã quá xuất sắc của Valencia khi đó, với việc thủ thành Santiago Canizares chỉ để thủng lưới 29 bàn và Bầy dơi ghi được 51 bàn tại thời điểm đó.

Tuy nhiên, lập luận đó đã đánh giá thấp tài năng của Rafa: chính nhờ những chiến thuật và chỉ đạo tài tình của ông đã đưa Valencia lên một tầm cao mới. Chìa khóa chính là việc sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 (sơ đồ khi đó là một sự đột biến), cách dàn binh bố trận mà cả một thập kỉ sau đó đã được áp dụng rộng rãi ở rất nhiều CLB lớn ở Châu Âu.

Với việc chỉ chơi với một tiền đạo duy nhất và chấp nhận một hiệu suất ghi bàn thấp, Valencia luôn tạo ra được lợi thế về quân số khi họ sở hữu bộ đôi pivot linh hoạt trước đội hình 4 tiền vệ chuẩn quy mẫu ở thời điểm đó.

Ruben Baraja và David Albelda chính là bộ đôi lá chắn hoàn hảo trước bộ tứ hậu vệ, cùng với Pablo Aimar thỏa sức sáng tạo ở phía trên.

 

Đề xuất của biên tập viên:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.